Làm thế nào để Châu Á có thể chuyển đổi năng lượng một cách phù hợp?

307

Khi vừa đến Singapore để điều hành GE Steam Power khu vực Châu Á, tôi đã nhận thức được một số thách thức mà khu vực này đang phải đổi mặt. Đầu tiên, “Châu Á sẽ tiếp tục bị tụt lại phía sau Châu Âu và Mỹ trong việc nắm bắt các dạng năng lượng mới, đặc biệt là năng lượng sạch”. Thứ hai, “những trở ngại về mặt chính sách sẽ làm chậm quá trình chuyển đổi năng lượng và sự phụ thuộc dầu mỏ và khí đốt là không thể tránh khỏi”.

Tuy nhiên, so với châu Âu, tôi nhận thấy rằng điều khác biệt cơ bản ở đây là tiềm năng giúp châu Á học hỏi các bài học kinh nghiệm trong việc chuyển đổi năng lượng của thế giới – và quan trọng hơn là tốc độ thiết lập một chương trình nghị sự cân bằng giữa khả năng chi trả, độ tin cậy và vấn đề môi trường.

Triển vọng năng lượng khu vực Đông Nam Á năm 2019. Nguồn: Cơ quan năng lượng quốc tế (International Energy Agency)

Từ khi còn là một đứa trẻ, chúng ta đã được dạy rằng “Chậm mà chắc”, và giờ đây câu ngạn ngữ này dường như đặc biệt phù hợp với các nhà lãnh đạo đang chạy trên đường đua năng lượng đầy tham vọng và áp lực để đạt được những mục tiêu phát triển năng lượng bền vững. Australia là một ví dụ minh họa về một đất nước chuyển sang năng lượng tái tạo một cách vội vàng, dẫn đến tình trạng mất điện và mất ổn định lưới điện. Kinh nghiệm của Australia cho thấy con đường đến với năng lượng tái tạo không đơn giản. Nó yêu cầu một cách tiếp cận phù hợp hơn với các quốc gia có nguồn năng lượng sẵn có.

Thách thức đang đảm bảo chắc chắn rằng chúng ta đang đi đúng hướng, giữ vững trách nhiệm với hành tinh của chúng ta nhưng cũng không ảnh hưởng đến sự ổn định của lưới điện. Đây là trao đổi hằng ngày của tôi với những người ra quyết định trên khắp Châu Á. Điều này có nghĩa là chúng ta cần hiểu về tổng giá điện so với chi phí hệ thống và chất lượng điện năng – và tìm sự cân bằng giữa chúng.

Nếu để chỉ ra một điều mà tôi thấy các nhà lãnh đạo Châu Á làm tốt, thì đó là tạo sự đồng thuận. Hơn bất kỳ nơi nào khác mà tôi đã từng làm việc, ở đây nhiệm vụ quan trọng là đảm bảo một giải pháp tiềm năng là đúng đắn. Và họ đã làm điều đó bằng cách xây dựng sự đồng thuận.

Gần đây, tôi đã đến thăm nhà máy điện Manjung 4 ở Malaysia. Manjung 4, nhà máy điện đầu tiên ở Đông Nam Á sử dụng công nghệ Ultra-Supercritical (USC), sản xuất điện ổn định cho gần 2 triệu gia đình, hiệu quả hơn tới 10% so với mức trung bình toàn cầu. Và cứ mỗi phần trăm tăng thêm về hiệu quả đi đôi với giảm đi 2% lượng khí thải CO2 ra môi trường.

Do ảnh hưởng tiêu cực của than đá với môi trường, nên nhiều người ngoài ngành rất bất ngờ khi biết rằng đây là một nhà máy nhiệt điện than. Nhưng việc tận dụng công nghệ kiểm soát chất lượng không khí tiên tiến đã cho phép nhà máy này trở thành một phần trong giải pháp của Malaysia khi đã giảm được 20% lượng khí thải SO2 và NOx ra môi trường so với nhà máy điện Manjung trước đây.

Các nhà lãnh đạo trên khắp châu Á đang cố gắng tìm ra một giải pháp cân bằng phù hợp. Trong khi, ở Philippines đang nổ ra các cuộc tranh luận về cách để đưa thêm điều khoản vào các hợp đồng hiện hữu và tiếp tục áp dụng các công nghệ năng lượng sạch hơn trong khi duy trì giá điện thấp để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế. Mặt khác, các phương tiện truyền thông tiếp tục cho rằng sự chậm trễ trong việc khởi động lại – hoặc không – hạt nhân của Nhật Bản, điều mà có thể tạo ra 20 – 22% thất bại cho hỗn hợp năng lượng của Nhật vào năm 2031, đang gây áp lực ngày càng tăng đối với an ninh năng lượng.

Những cuộc tranh luận như vậy giống như những gì tôi đã từng nghe rất nhiều lần ở Châu Âu, nơi các chính sách năng lượng vội vàng đã dẫn đến các hậu quả không lường trước. Nước Đức là một ví dụ, họ đã tốn hơn 160 tỉ Euro trong 5 năm qua cho việc chuyển đổi sang năng lượng tái tạo, trong khi lượng khí thải CO2 vẫn ở mức 2009 trong nhiều năm qua. Cùng lúc đó, người tiêu dùng Đức đã thấy hóa đơn của họ tăng vọt, vì giá điện của Đức đã tăng lên đắt thứ hai trong Liên minh châu Âu. Một nghiên cứu gần đây cho thấy lượng khí thải CO2 đã giảm trong năm 2019, nhưng cũng có thể nói rằng chúng có thể tăng lại vì các nhân tố như điều kiện gió không thể dự đoán được và công suất của năng lượng tái tạo không thể tăng trưởng nhanh như nhu cầu. Một số ý kiến cho rằng, Đức đã thất bại trong kế hoạch “Energiewende” của họ, bởi vì các mục tiêu của họ quá tham vọng

Khi tôi tham gia vào quá trình chuyển đổi năng lượng ở châu Á, tôi được truyền cảm hứng bởi những cuộc trò chuyện thực tế mà tôi được nghe về việc tạo ra sự cân bằng phù hợp giữa các nguồn năng lượng, cân nhắc giữa khả năng chi trả, độ tin cậy và tính bền vững. Có những người gọi điều này là “sự chậm chạp đau khổ”, nhưng với tôi, khu vực này đang thận trọng trong quá trình chuyển đổi năng lượng và học hỏi kinh nghiệm toàn cầu. Tôi mong muốn nhìn thấy những thứ mà 2020 mang đến và sẽ cống hiến hết mức có thể cho sự thành công ấy.

Thực hiện bởi: Camille Levy, CEO Khu vực Châu Á – Thái Bình Dương , GE Steam Power

 

BÌNH LUẬN CỦA BẠN